10 tháng 5, 2012

     Bây giờ là 21g15, các bạn ngủ cả rồi hay sao?
    Chiều nay mình lướt qua các bài và hình ảnh, sao không thấy Đỗ Trọng Dũng, Văn Minh Dũng, Nguyễn Đình Hà, Kim Oanh và Hoài Nam đâu cả? Hay là mình xem chưa hết?
      Buồn quá, mới đi lai rai về. Xin tặng các bạn một bài thơ cho đỡ nhớ (Thơ Nguyễn Bính nhé):
                      Chiều nay thương nhớ nhất chiều nay
                      Thoáng bóng em trong cốc rượu đầy
                      Anh uống cạn em và uống cả
                      Một trời quan tái mấy cho say
      Tặng riêng cho Oanh, Thủy, Hoài Nam một câu chuyện:
      Có một cô gái đang chuẩn bị sinh con đầu lòng nên rất lo lắng. Cô ta đến bác sỹ nhờ tư vấn. Bác sỹ khuyên cô gái:  
     - Cô đừng nên lo lắng quá! Việc sinh nở của phụ nữ cũng bình thường thôi. Lúc cô thụ thai em bé như thế nào thì khi sinh cô cũng nằm đúng tư thế như vậy và tự nhiên em bé sẽ biết cách ra thôi.
      Cô gái nghe xong hốt hoảng:
      - Như vậy là chết em rồi bác sỹ ơi.
      Bác sỹ giật mình hỏi:
      - Sao? có chuyện gì?
      - Dạ thưa bác sỹ. Như vậy có nghĩa là khi sinh, em phải nằm  trong xe ô tô và đưa hai chân ra ngoài hay sao?
       Bác sỹ: Bó tay???
NVN.

7 nhận xét:

  1. Chuyện thật hay. Riêng tên trong lớp hình như chưa chuẩn: Nguyễn Đình Hà chứ không phải Dương Đình Hà. Hay là lộn với anh Trần Ánh... Dương? à quên, Trần/ Sái Dương? [ĐVH]

    Trả lờiXóa
  2. Mình xin lỗi, có lẽ say quá nên ghi nhậm họ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chào chiến hữu, say thật à! Sao không lưu tên tuổi gì hết vậy. Cậu chơi trò đánh đố này anh em đoán mò đoán mẫm vất vã quá. Khi nào tỉnh nhớ chỉnh lại họ kẻo Hà buồn nhé, luôn tiện sửa sai mấy chữ trong bài và đề tên vào nghe bồ. Thân! ĐTD

      Xóa
  3. Trời quan tái là trời như thế nào? Mình đã nghe rồi nhưng quên mất.Đề nghị các bạn nói lại cho mình nhớ với .Rất cảm ơn.(TQS)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đây là đoạn cuối của bài thơ: Một trời quan tái của nhà thơ Nguyễn Bính, viết ở Lạng Sơn năm 1940.
      (Quan tái:cửa khẩu, cửa ải. từ điển tiếng Việt)

      Mình nghĩ: "trời quan tái" ở đây là sự ngăn cách,là tình yêu cách trở.
      T.

      Xóa
    2. Trời quan tái theo wikipedia trang sửk6 thì đây là một câu cảm thán. Trời đây không phải là bầu trời mà là một thán từ biểu lộ cảm xúc ngạc nhiên hay ngao ngán, bất lực... Quan ở đây là danh từ chỉ người có quyền lực chính trị trong xã hội. Tái ở đây là tính từ chỉ trạng thái của quan (tùy ngữ cảnh có thể là động từ). Nhưng mình thú thật câu này từ xưa đến nay, rất khó có sự chú giải rạch ròi về ngữ pháp, bởi tùy theo ngữ cảnh mà có thể hiểu nhiều cách khác nhau.
      Quan tham ô bị kỷ luật, dân vui mừng thốt lên: Trời quan tái. Nhưng quan không bị cách chức mà được điều chuyển công tác, dân tình tặc lưỡi: Trời quan tái (lại làm quan)
      Quan ngu dốt làm sai, bị dân chửi, mọi người ồ lên: Trời quan tái (tái mặt)
      Quan hoang dâm vô độ, khí sắc bệnh hoạn, ra đường người ta quở: Trời quan tái (da dẻ xanh tái nhợt nhạt). Quan về nhà hết sái, vợ quan than: Trời quan tái (thằng em của quan mềm oặt và tái nhợt như xác trôi sông). Để quan bà khỏi chì chiết, quan xài mấy viên tăng sướng, bà quan nỗi hứng: Trời quan tái (quan khởi động lại được rồi)
      Mình đưa ra một số thông tin để TQS tham khảo về cụm từ Trời quan tái. Còn nếu muốn nghiên cứu sâu hơn, xin đọc bài Một trời quan tái của nhà thơ Nguyễn Bính viết tại Lạng Sơn năm 1940, tra tự điển, vào google. Nếu vẫn chưa vừa ý thì cứ lôi cổ thằng NVN ra mà hỏi, nó trích dẫn thơ mà. ĐTD

      Xóa
    3. Mình sẽ đọc Một trời quan tái. Rất cảm ơn các bạn.(TQS)

      Xóa