18 tháng 3, 2013

Bên góc sân nhà mẹ Thứ

   Tôi biết địa danh  thôn Thanh Quýt xã Điện Thắng  từ ngày học lớp10 trường Nguyễn Duy Hiệu- Điện Bàn- Quảng Nam (do lớp tôi có nguyên một tổ các bạn quê xã Điện Thắng) trước khi biết đó là quê hương anh Trỗi, quê hương của gia đình mẹ Thứ với 9 người con đã đi  vào lịch sử, dệt nên huyền thoại.
        Và tôi cũng hay về đó, tôi hay nhìn lên dãy bàn thờ với 9 bát hương, mường tượng về các con mẹ- các bác các chú ấy. Chết chi mà chết đành chết đoạn, đến ngày 30/4/1975 mẹ còn mất thêm người con thứ 9, để rồi mỗi khi nói về cái chết của các con mình, mẹ hay lặp lại câu:

      - "Đau ruột lắm, đau ruột lắm!”

       Ngày mẹ Thứ mất, tôi nghĩ: thôi thế từ nay mẹ sẽ không còn đau nữa. Nếu thế giới bên kia mà có thật thì mẹ sẽ được gặp lại các con mình…
       Trưa nay tôi lại về thôn Thanh Quýt, bàn thờ nhà mẹ giờ có sự thay đổi: 3 bàn với 4 bát hương: một của mẹ, một của chồng. 9 liệt sĩ con mẹ cắm chung trong 2 bát, một bát cho năm người và một bát cho 4 người.
Chợt bên hiên nhà mẹ có tiếng trẻ con chào lễ phép:

      - Con thưa cô!
  
 Lạ nhỉ(?) Sao nơi này lại có tiếng trẻ con. Hỏi ra mới biết đó là cháu bé con trai của người cháu tật nguyền vẫn giữ nhà thờ, hương khói cho gia đình mẹ. Bé con là chắt của mẹ Thứ. Thôi vậy, tre bị đốn ngã, bị phạt ngang nhưng may còn gốc còn rễ nên măng lại  mọc.
      Chào nhé bé con thương yêu! Con sẽ là mầm xanh, là điểm tựa cho lòng người bớt hoang tàn, bớt ngã nghiêng, chao đảo. 

Cháu nội và chắt của mẹ Thứ- người sớm hôm trông nhà cho mẹ.

Khách viếng nhà mẹ Thứ
    Đà Nẵng, ngày 15/3/2013. TTT

16 tháng 3, 2013

52.690 ( tiếp )

          Bàn luận vậy thôi chứ vấn đề không ở chuyên nghiêp hay không chuyên nghiệp  mà ở chỗ " tuổi thọ " và sự lớn mạnh của Blog SK6. Xem ra ngày càng yếu đi. Trong năm 2012 tháng 4 có 56 bài, tháng 6 có 69 bài, tháng 5 có 113 bài, tháng 7 có 112 bài. Năm 2013 tháng 1 có 24 bài, tháng 2 có 24 bài. Chúng ta thấy số lương bài vở  giảm chóng mặt.Rồi đây '' khách tham quan " còn hứng thú viếng " vườn nhà " SK6 nữa không? Khi các món đặc sản ngày càng cạn kiệt. Blog SK6 sẽ có nguy cơ để trắng! Vì đâu nên nỗi!
       Nói là 25 thành viên SK6, thật ra tham gia thường xuyên blog rất ít. Còn người quá nhiệt tình thì lại kham không nỗi, hoặc e ngại: chẳng lẻ blog tập thể mà  mãi xuất hiện tên mình cũng khó coi. Thôi vậy! Chỉ biết cầu mong cho blog SK6 sống lâu, sum tụ, nhiều thành viên của lớp quan tâm góp bài vở, còn ai đã góp công xây dựng thì vững bền dựng xây cho blog này ngày càng hay, phong phú, xinh đẹp là sân vườn, sân chơi cho tập thể SK6 và cô bác gần xa .
        Xin hoan hô lớp trưởng TQS người cùng với các nhà thiết kế các nhà ý tưởng TTM,  TTT, TS. ĐVH, TA, ĐTD ... để Blog SK6 ra đời. Cảm ơn tất cả các bạn trong lớp và   bạn đọc bên ngoài! NB.

13 tháng 3, 2013

TƯỞNG NHỚ GẠC MA - TRƯỜNG SA

    25 năm trước, ngày 14 tháng 3 năm 1988, quân xâm lược Trung Quốc bất ngờ xua quân xâm chiếm đảo Gạc Ma - Trường Sa của chúng ta. Một trận chiến không cân sức. 64 chiến sĩ của chúng ta - 64 anh hùng đã ngã xuống vì biển đảo quê hương. Hãy thắp nhiều nén nhang để tưởng nhớ đến những người con anh dũng của Tổ quốc. Nỗi đau và niềm uất hận này xin hãy đừng bao giờ quên!   (TTM)

NGÀY VỀ NIỀM VUI và HẠNH PHÚC


Tạm biệt Sài Gòn 15h giờ 30 phút ngày 1 tháng 3 năm 2013 , mình lên xe Thiên Trang về thăm quê nhà .11 giờ trưa ngày 2 tháng 3 có mặt ở nhà TQS , nghỉ ngơi một lúc  rồi ăn trưa , một bửa cơm giản dị nhưng  ngon miệng …và có vài li rượu nhẹ .Bốn người : vc TQS, mình và cháu Hoàng . Ăn ba chén ngon lành . Nghỉ ngơi một lúc , bốn giờ chiều hai anh em về nhà mình ở Đức Thắng .Trên đường về có ghé vào chợ Sông Vệ thăm người bạn cũ đang bị  bệnh trầm cảm nhưng vẫn phúc hậu như xưa .Trò chuyện khoảng 30 phút rồi hai anh em về quê. Anh S trò chuyện thăm hỏi công việc làm ăn  của chị Hai  mình . Mình đốt hương cho tổ tiên ,cha mẹ …Như đã hẹn ,18 giờ 15,  anh em tập trung ở nhà Tuyển ( bạn của mình và TQS) có giáo sư Nhạn ,bác sĩ Chính ,Hiền ,Vinh ( 32 năm giờ mới gặp lại ) ,em trai Tuyển .Bố của Tuyển tuyên bố khai tiệc . Bạn bè thân mật thăm hỏi nhau .Nhạc ,thơ, rượu …đến 12 giờ khuya , tiển TQS về , bọn mình uống tiếp đến 2 giờ sáng …
 Ngày hôm sau xuống biển rồi lên núi viếng mộ tổ tiên  . Ngày tiếp theo, anh em hẹn gặp và liên hoan tại biển Cửa Lở thật vui vẻ …
Khoảng 4 giờ chiều, TQS chở mình về nhà lấy hành trang .Tạm biệt chị …Đốt hương cho ông bà …Lên đường ra phố thị.
TQS mời anh em ra thành phố QN gặp nhau lần cuối trước khi mình trở lại Sài gòn .Đêm hôm ấy ,trong một nhà hàng xinh đẹp có LH ,S ,Tuyển ,Nhạn ,ts Xướng ,Trần C Tánh ,Vinh, Ân... Anh em uống, đọc thơ, ca hát rất vui và xúc động …Qua cầu Trà khúc thăm gia đình anh Tuyển . Gió mát và quê hương thanh bình với những người bạn trên cả tuyệt vời…
Sáng hôm sau ,cùng nhau ăn sáng uống cà phê xong, mình mượn xe thăm vài người bạn khác sau 32 năm xa cách…
3 giờ chiều TQS chở xuống bến xe trở lại Sài gòn ( lại mua vé cho mình ).
Các bạn lớp S k6 yêu quí ! Đấy là hành trình chuyến trở về quê lần thứ hai sau 26 năm biền biệt  . Xin tạ ơn Trời , tạ ơn Người và bạn bè yêu quý.
                                                                                             Chiều 13 tháng 3 năm 2013
                                                                                                                       LH
(TB: xin biết ơn chị H thật nhiều .Nếu không có những người vợ, người mẹ như chị thì thế giới nầy sẽ buồn biết bao... )

12 tháng 3, 2013

Thập tải luân giao cầu cổ kiếm...
Lê Huyên từ Sài Gòn về hôm thứ bảy ( 2/ 3/2013- tức 21 tháng Giêng Tết). Chở LH từ thị xã QN về quê bạn ở xã Đức Thắng , huyện Mộ Đức khoảng 15 km. Đêm xuống, cả nhóm bạn học ngày xưa của LH quây quần ở nhà Tuyển rồi uống rượu ca hát đến khuya.
 Thật là vui. Qua LH, mình biết thêm vc Trần Nhạn, Trần Hiền, Vinh, bác sĩ Chính và vc Ân...Lâu lắm rồi LH mới trở về thăm quê. Cũng con đường  thân quen, cũng mái nhà xưa, cũng ngôi trường của tuổi thơ và bà con xóm giềng chân lấm tay bùn... nhưng với LH là một trời kỉ niệm.
" Tôi trở về nơi mình đã ra đi
Khi mái tóc điểm nhiều sợi bạc
Đất vẫn đất quê nhà, nhưng đời khác
Tôi cố tìm đâu đó dấu ngày xưa...

Tôi trở về giữa làng xóm bình yên
Cỏ xanh biếc phủ dày trên mộ mẹ
Dù đã biết có một ngày như thế
Vẫn bàng hoàng nhìn mây trắng như bông...

Tôi trở về với mảnh đất sinh tôi
Vừa thân thương vừa như xa lạ
Bạn bè vẫn nắm tay tôi vồn vã
Nhưng đâu rồi ánh mắt hồn nhiên...
 ( Chử Văn Long )

Có LH về , rồi được gặp và làm quen với những người bạn thân thương của LH thật là vui và hạnh phúc. Đúng như cao Bá Quát nói: thập tải luân giao cầu cổ kiếm , có nghĩa mười năm giao du tìm bạn khó như đi tìm thanh kiếm cổ. Vậy nên được gặp được quen những người bạn mới là món quà tuyệt vời của cuộc đời ban tặng. Hạnh phúc thay!
    ( TQS, 11/3/2013)

Một số hình ảnh  bạn bè liên hoan mừng LH về quê  ( ảnh chụp tại biển Cửa Lở, xã Đức Lợi, huyện Mộ Đức trưa ngày chủ nhật, 10/3/2013)
Từ trái sang: Vinh- thầy thuốc bắc, TQS, Tuyển- Mặt trận tỉnh, Trần Hiền, Trần Nhạn- thầy giáo và LH

LH rất cẩn thận, đi đâu cũng cầm theo cái mũ bảo hiểm ( đặt sau chỗ LH ngồi)


Từ trái sang: Hàng xóm của LH, TQS, LH, Trần Nhạn, vợ Trần Nhạn-cô giáo, vc Ân và Vinh- thầy thuốc nhân dân- nghệ sĩ ưu tú ( người cầm đàn)

52.690 ( tiếp )

           Nói không chuyên: cả hình thức, nội dung của Blog, cả số lượng bài vở cập nhật trong khoảng thời gian ( ví dụ một bài / ngày,  một bài / tuần ...), ở đây xin " bàn" về nội   dung: bao trùm vẫn là tình thương mến thương của bạn bè SK6, vài tấm ảnh cảnh sinh  hoạt gia đình, hoặc cuộc gặp gỡ thân mật, lời chúc mừng nhân dịp v.v...hồi ký trường cũ tình xưa, ngoài ra có những bài về văn hóa - xã hội nhẹ nhàng, thơ văn lãng mạn, bay bỗng chẳng làm " đau " trái tim nào, cũng chẳng có lời " huyết lệ " nào làm anh chị em nhà mình mất ngủ. Nói chung là nội dung tình cảm, nhẹ nhàng, dễ thương, dễ chịu.Vậy, " bạn đọc " gần xa sao lại bỏ chút thời gian quý báu lướt qua blog SK6 ? Chắc lẻ họ đồng cảm về kỷ niệm học trò một thời ai cũng có, chắc lẻ họ tìm ở ngôi nhà chung SK6 có chút gì đó phảng phất của riêng mình. Còn nếu tìm thông tin, thỏa mãn văn hóa đọc thì biết bao blog phong phú chuyên nghiệp chẳng thua gì một tờ báo Điện tử (đang viết đứa em trai Hữu Toàn đt mời uống  càfe, xin lỗi sẽ viết tiếp) NB
    

10 tháng 3, 2013

Vì sao tiệm ăn TQ không tiếp khách Nhật, Philipine, Việt Nam và chó?

Lời bình luận rất hay !
Có một anh chàng người Úc , du lịch Trung Quốc. Anh ta, sau khi đọc tấm biển đó, lấy làm thắc mắc. Hỏi ra mới biết là vì tình hình này nọ là như thế, nhưng tại sao lại có cả chó trong đó?
Cuối cùng anh ta phát biểu một tràng bằng tiếng Ăng Lê như sau:
"This shop does not receive the Japanese, the Vietnamese, the Philippines and dogs!" Everyone knows that China have disputes with Japan, the Philippines and Vietnam on the islands. That is the reason why Chinese hate them but I can not understand what is disputes between Chinese and dogs? I know dogs can eat shit, is this the reason???!!!...
Tạm dịch: " Tiệm ăn này không tiếp khách Nhật, Philipine, Việt Nam và chó " !
Ai cũng biết Trung Quốc có tranh chấp đảo với Nhật, Philipines và Việt Nam.
Vì thế Trung Quốc ghét họ, nhưng tôi không hiểu được tại sao lại có tranh chấp giữa chó với Trung Quốc? Tôi biết là chó thường ăn cứt, hay là chó tranh giành ăn cứt với họ, có phải đó là lý do không? 
 
[h] sưu tm gửi riêng TQS

9 tháng 3, 2013

8-3 qua rồi mới nói

Ai sợ ai? 
 
Thế giới đều sợ... đàn bà Mỹ,
Vì đàn bà Mỹ hể nói là làm.
Đàn bà Mỹ sợ đàn bà Nhật,
Vì đàn bà Nhật làm xong mới nói.
Đàn bà Nhật lại sợ đàn bà Trung Quốc,
Vì đàn bà Trung Quốc không nói mà làm.
Nhưng đàn bà Trung Quốc lại sợ đàn bà Việt Nam,
Vì đàn bà Việt Nam nói một đàng mà làm một nẻo.  
Nhưng người xưa vẫn nói rằng "Vỏ quít dầy có móng tay nhọn".
Bằng chứng:
Đàn bà Việt Nam lại sợ... đàn ông Việt Nam,
Vì đàn ông Việt Nam không nói thì không làm,
Mà khi làm thì lại làm chuyện không... dám nói !!!


[h] sưu tầm 

7 tháng 3, 2013

MÙNG TÁM THÁNG BA


Mình định sáng ngày mai (8/ 3) mới lên tiếng, nhưng thấy ĐVH và NB chúc sớm quá nên  lo lắng. Nhân ngày Quốc tế Phụ nữ 8 tháng 3, chúc chị em SKS, các nàng dâu  SKS và tất cả khách nữ viếng thăm Ngôi nhà chung SKS... xinh đẹp - vui khỏe - hạnh phúc.
Mình chép tặng các bạn bài thơ, không nhớ tên tác giả

           Hoa sữa

Tuổi mười lăm em lớn từng ngày
Một buổi sớm em trở thành thiếu nữ
Hôm ấy mùa thu anh vẫn nhớ
Hoa sữa thơm ngây ngất quanh hồ.

Tình yêu đầu mang hương sắc mùa thu
Mùi hoa sữa trong áo em và tóc
Tình yêu đầu tưởng không gì chia cắt
Vậy mà tan trong sương gió mong manh.

Tại vầng trăng? Tại anh hay tại em?
Tại sang đông không còn hoa sữa?
Tại siêu hình? Tại gì không biết nữa
Tại con bướm vàng có cánh biết bay?

Đau khổ, buồn, nhưng éo le thay
Không phải thời Romeo và Giuliet
Nên chẳng có đứa nào dám chết
Đành lòng thôi mỗi đứa một phương.

Chỉ một mùa thu vẫn trọn vẹn yêu thương
Hương hoa sữa cứ trở về mỗi độ
Hương của những tình đầu nhắc nhở
Có những người xưa đã yêu nhau...

(Người chép tặng : TQS)

6 tháng 3, 2013

Xin gửi lời chúc...

Mồng Tám tháng Ba lại đến rồi anh em SKS ơi. Nhân dịp Đại lễ này chúc chị em SKS và các cô dâu SKS dồi dào sức khỏe, tiếp tục trẻ đẹp, tiếp tục đảm đang... Trên đường đời xuôi ngược, gian khó, anh em SKS vẫn luôn trông cậy, tự hào về chị em SKS và các cô dâu SKS. [h]

KỶ NIỆM 103 NĂM NGÀY QUỐC TẾ PHỤ NỮ (8/3)

Ngày trọng đại này mà các vị mày râu ngôi nhà chung SK6 sao im hơi lặng tiếng thế! Cả lớp trưởng TQS vốn quan tâm cuộc sống tinh thần, tình cảm chị em cũng chưa thấy lên tiếng, hay là lớp trưởng đang chuẩn bị gì cho ngày này mà chưa được biết! Phần  mình mạn phép chúc 8/3 trước, xin gởi lời chúc sức khỏe, an lành, hạnh phúc đến "Quý  bà" (TTT, KO, HN). Và xin tặng Qúy bà bài thơ về sự dại khờ, lầm lỡ của đàn ông ham chơi, mơ mộng chạy theo ảo tưởng, để rồi có ngày tạ lỗi bên mẹ, bên em. Thiên chức của phụ nữ là làm mẹ, làm vợ, cho dù từ xưa đến nay có bao nhân vật phụ nữ kiệt xuất trên thế giới, Cleopartra Nữ hoàng cuối cùng của thời Ai Cập- Cổ đại, bằng sắc đẹp tài hoa, trí thông minh và học vấn uyên thâm (cả nghệ thuật phòng the), đã chinh phục 2 người đàn ông quyền lực nhất thời bấy giờ là Caesar và Atony. VN năm nay kỷ niệm 1973 năm khởi nghĩa Hai Bà Trưng "Chị em nặng một lời nguyền, phất cờ nương tử thay quyền tướng quân", chống quân Hán tự phong là Nữ tướng.

                                      VỀ LẠI DÒNG SÔNG
                                     Để lại dòng sông.
                                     Xuôi thuyền ra biển.
                                     Mê hải âu chao nghiêng cánh liệng
                                     Say sóng trào dậy tiếng trùng khơi
                                     Quên câu hát à ơi!
                                     Rối bời lòng mẹ.
                                     Quên bàn tay tìm bàn tay tươi trẻ
                                     Đêm trăng tròn dưới bóng hàng me.
                                     Anh trở về thấp thoáng đường quê.
                                     Lưng ong em ngồi trông ngóng
                                     Mẹ già lưng còng chiếc bóng
                                     Thân cò con nước đục trong
                                     Về lại dòng sông
                                     Rửa xong cát bụi
                                     Bước đường rong ruổi
                                     Gĩa từ khói mây
                                     Má em còn đỏ heo mây
                                     Mẹ già mở rộng bàn tay hải hà
                                     Vườn xưa vẫn tiếng chim ca
                                     Nước sông xanh biếc chan hòa yêu thương .
                                                   (Báo Thanh Niên ngày 21/6/1997)- NB
                                   

           

TRÀM CHIM - MÙA SẾU GỌI ĐÀN


     
                                
* Bút ký - BÙI VĂN BỒNG 
            Hàng năm, cứ ra Giêng là mùa những đàn sếu đầu đỏ từ phương xa bắt đầu bay về Vườn quốc gia (VQG) Tràm Chim. Khi tiết trời còn hơi lạnh, mùa khô phương Nam bắt đầu ấm nắng, trên bầu trời vùng Đồng Tháp Mười (Đồng Tháp), Kiên Lương (Kiên Giang) lại xuất hiện những đàn sếu thân thuộc với du khách và người địa phương.
          Mùa sếu bay về nhìn lên bầu trời thấy đàn sếu thấp thoáng trong mây, hay trắng sáng giữa trời xanh, lòng thấy lâng lâng đến lạ. Ôi, sự kỳ diệu của thiên nhiên. Trời đã ban cho con người môi sinh, môi trường sống thật phong phú, sinh động và đáng yêu biết bao. “Trong như tiếng hạc bay qua / Đục như tiếng suối mới sa nửa vời..” (Nguyễn Du). Đúng như thế, sếu đầu đỏ được coi là loài hạc quý. Khi đàn sếu bay về, bầu trời  vùng Đồng Tháp Mười như sáng hơn, trong hơn, cao và rộng hơn bởi âm thanh trong trẻo, vang xa mà sâu lắng, như từng khúc nhạc hòa sóng giữa trời mây bát ngát.
           Ngay từ trước Tết Nguyên đán, những đàn sếu đầu tiên đã có khoảng trên 100 con bay về VQG Tràm Chim. Ông Nguyễn Văn Hùng, Giám đốc VQG Tràm Chim cùng chúng tôi đứng trên bờ kênh dưới bóng mát hàng tràm, nói:
          - Lại đến mùa đàn sếu bay về. Năm nay lũ lớn. Trong nội đồng ở Tràm Chim có nơi nước dâng cao hơn mùa lũ lịch sử năm năm 2000. Nhưng nhờ VQG Tràm Chim chủ động lo chắc chắn bờ bao trước khi lũ về, hạn chế đến mức thấp nhất thiệt hại do lũ gây ra. Chúng tôi lo nhất là cánh đồng cỏ năn kim và cánh đồng lúa ma. Cỏ năn kim là món ăn khoái khẩu của sếu đầu đỏ, loài chim quý hiếm đã đưa vào sách đỏ quốc tế.
          VQG Tràm Chim có diện tích 7.588ha. Đây là một Ðồng Tháp Mười thu hẹp với hệ sinh thái và các loài động vật, thực vật phong phú, đa dạng của vùng đất ngập nước, là nơi sinh sống của nhiều loài thực vật, gần 200 loài chim nước, chiếm khoảng 1/4 số loài chim có ở Việt Nam, trong đó có nhiều loài chim quý hiếm trên thế giới. Loài chim điển hình nhất và được nhiều người biết đến ở đây là sếu đầu đỏ. Ðến đây, du khách được tận mắt ngắm nhìn những con sếu đầu đỏ - một trong số 15 loài sếu còn tồn tại trên thế giới đang có nguy cơ diệt chủng. Sếu to cao trên 1,7m, bộ lông xám mượt, cổ cao, đầu đỏ, đôi cánh rộng. Khác với nhiều loài chim trong vùng, sếu chỉ kiếm ăn trên mặt đất khô ráo và bùn mềm nên vào mùa nước nổi ở Ðồng Tháp Mười chúng phải đi kiếm ăn ở nơi khác. Vì vậy, chỉ có thể xem sếu từ tháng 12 đến tháng 6 năm sau.
             Sếu đầu đỏ, hay còn gọi là sếu cổ trụi, có tên khoa học là Grus antigone, là một loài chim quý hiếm nằm trong sách đỏ Việt Nam và sách đỏ của thế giới (IUCN). Sách đỏ IUCN, gọi tắt từ tiêng Anh, là danh sách về tình trạng bảo tồn và đa dạng hóa của các loài động vất và thực vật trên thế giới. Danh sách này được giám sát bởi Liên minh Bảo tồn Thiên nhiên Quốc tế. Theo tài liệu công bố mới đây của tổ chức Liên minh này: Sách đỏ IUCN đã đánh giá tất cả 38.047 loài, cùng với 2.140 phân loài, giống, chi và quần thể. Trong đó, 15.503 loài nằm trong tình trạng nguy cơ truyệt chủng.
             Trên cơ sở các tiêu chuẩn đánh giá tình trạng các loài của IUCN, chính phủ nước ta cũng công bố Sách đỏ Việt  Nam nhằm hướng dẫn, thúc đẩy công tác bảo vệ tài nguyên sinh vật thiên nhiên. Đây cũng là tài liệu khoa học dược sử dụng vào việc soạn thảo và ban hành các qui định, luật pháp của Nhà nước về bảo vệ tài nguyên sinh vật thiên nhiên, tính đa dạng sinh học và môi trường sinh thái.
              Trong các loài chim biết bay sếu đầu đỏ là loài chim có chân và thân hình cao nhất thế giới. Sếu đầu đỏ có lông sơ cấp và lông bao cánh sơ cấp màu đen; đầu và cổ trụi lông, đầu và da trần trên cổ màu đỏ; vằn trên cánh và đuôi màu xám. Mỏ và trước đỉnh đầu màu xanh sừng. Chân đỏ. Chim non có bộ lông màu sẫm hơn. Loài phụ Ấn Độ có kích thước nhỏ hơn sếu đầu đỏ phương Đông và thiếu vòng trắng ở cổ. Sếu đầu đỏ cao tới 1.5m, nặng 8-10kg, là loài lớn nhất trong các loại sếu. Tiếng kêu của nó vang xa tới 2km. Chúng sinh sản mỗi năm một lần, mỗi lứa có hai trứng. Tổ làm trên mặt đất. Sếu đầu đỏ sống trong các vùng đất ngập nước (nước cạn) và ăn củ của một loại cỏ mọc ở vùng đầm lầy. Đó là củ năn kim, cùng với mầm, lá non cây cỏ bàng.
          Theo nhận định của cán bộ chuyên môn VQG Tràm Chim, sau Tết Nhâm Thìn có thêm 4 đàn sếu đầu đỏ bay về Tràm Chim. Đây là những đàn sếu đầu đỏ di cư đầu mùa, thời gian tới vẫn còn một số đàn sếu khác lần lượt tìm về. Những năm gần đây, lượng sếu đầu đỏ về VQG Tràm Chim trung bình khoảng 180-200 con/năm, những năm số lượng đông nhất đến 300 con (trước năm 1980 có khoảng 1.000 con). Những năm gần đây, chúng tìm thêm những vùng đất mới để kiếm ăn ở Hòn Đât, Kiên Lương, Vĩnh Điều (Kiên Giang) và một vài nơi khác.
         Môi trường và hệ sinh thái ở các nơi này đang thay đổi với tốc độ nhanh, những cánh đồng cây cỏ năn kim và cỏ bàng thu hẹp dần, ít củ,  là nguyên nhân chính làm ảnh hưởng tới việc trở về của đàn sếu. Hiện nay, loài chim quý này đang có nguy cơ bỏ vùng đất quen thuộc này để tìm nơi khác sinh sống. Giữ được đàn sếu quý hiếm hay không? Không phải ai khác mà chính là con người. Việc quản lý và bảo vệ hệ sinh thái không hợp lý, cùng với sự lấn lướt của các loài cây trồng thực liệu, sự lan nhiễm thuốc bảo vệ thực vật và kể cả săn bắt của con người trong thời gian dài đã làm thay đổi khá nhanh môi trường các vùng đất ngập nước. Mực nước bên trong VQG Tràm Chim luôn được giữ ở mức cao quanh năm nhằm phòng chống cháy rừng, dẫn đến việc giảm sút đáng kể diện tích các vùng đồng cỏ là nơi sinh sống của sếu và nhiều loài sinh vật khác. Đồng cỏ năn, nguồn thức ăn chính của sếu, vừa giảm diện tích vừa không tạo củ.
            Năn kim là loài cỏ hiếm, chỉ mọc ờ nơi đất lầy có một mừa khô ráo. Làng tôi (ở Yên Định, Thanh Hóa) năm xưa có Đồng Si hoang hóa từ lâu đời, rộng mênh mông, có rất nhiều cỏ năn. Đây là loài cỏ thân cũng là lá, hình lăng trụ, nhỏ hơn đầu đũa, cao chừng nửa mét. Gốc rễ chùm như rễ ngô, và rễ cũng là cuống của củ. Củ từ rễ mọc ra. Củ năn kim to nhất cũng chỉ bằng đầu ngón tay cái, thông thường chỉ to hơn đầu ngón tay trỏ một chút là củ già, ăn thơm và giòn. Củ năn nằm gần sát mặt đất, chỉ cần lấy que cứng đào là có năn để ăn. Bên trong lớp vỏ màu nâu tươi hoăc đen nhạt là lớp tinh bột trắng, ăn vừa giòn, ngọt, vừa béo ngậy, lại có hương thơm rất đặc biệt. Ngày nhỏ, đi chăn trâu ở Đồng Si, chúng tôi chỉ thích ăn củ năn và ngối ngắm nhìn đàn sếu. Cứ mỗi khi cuối Đông còn se lạnh, mùa xuân sắp về, chúng tôi lại vọng ngóng lên bầu trời đón đàn sếu bay về. Lũ trẻ mục đồng còn đặt ra giải thưởng 50 củ năn kim để tặng đứa nào nhìn thấy đàn sếu đầu tiên bay về Đồng Si. Cả nhóm phải đi moi củ năn, đủ 50 củ để trao giải giữa cánh đồng trong vang vọng tiếng sếu gọi đàn. Cánh đồng rộng lớn có rất nhiều cỏ năn rồi cũng bị con người lấn chiếm mất, khai hoang, làm thủy lợi để cấy lúa. Cả gần 40 năm rồi, đàn sếu không bay về nữa. Bây giờ, mỗi lần về thăm quê, tôi vẫn như một thói quen và niềm mơ ước nhìn lên bầu trời mà nhớ đàn sếu da diết. Vẫn đọng mãi trong tôi từng đàn sếu từ phương Bắc bay về, bay rất thẳng hàng, có khi bay thành hình hữ V (mũi tên) rất đẹp mắt. Người ta nói, con sếu đầu đàn bao giờ cũng bay trước. Tùy theo kiểu vỗ cánh của nó mà cả đàn sếu biết là bay theo đường thẳng hay hình mũi tên.
           Giám đốc Nguyễn Văn Hùng nói:
- VQG Tràm Chim có diện tích khoảng 7.600 ha, là một trong tám khu bảo tồn chim quan trọng nhất của Việt Nam hiện nay. Nơi đây đáp ứng 8 trong 9 tiêu chí của Ramsar về đất ngập nước và là một “Đồng Tháp Mười” thu nhỏ. VQG Tràm Chim là nơi cư trú của 140 loài động vật có sương sống, 40 loài cá, khoảng 150 loài chim, trong đó có 13 loài chim quý hiếm đang được bảo vệ, nhất là sự có mặt của sếu đầu đỏ.
          Từ hơn 10 năm qua, Vườn quốc gia Tràm Chim đã được Nhà nước tăng thêm kinh phí đầu tư, nâng cấp, mở rộng thành một bảo tàng thiên nhiên, một trung tâm du lịch sinh thái hấp dẫn. Nhiều tổ chức bảo tồn thiên nhiên quốc tế cũng tài trợ để bảo vệ tràm chim quý hiếm này. Đây chính là điểm hẹn lý tưởng cho du khách bốn phương.
        Theo Tiến sĩ Dương Văn Ni, Giám đốc Trung tâm nghiên cứu Hòa An (Trường đại học Cần Thơ), làm cách nào để giữ lấy những cánh đồng cỏ năn đang là vấn đề vô cùng khó khăn. Vì thế, đàn sếu đầu đỏ về Tràm Chim cứ mỗi năm một thưa dần.  Dự án "Quản lý cảnh quan và phát triển sinh kế bền vững trong và xung quanh VQG Tràm Chim" do Quỹ Quốc tế Bảo vệ thiên nhiên (WWF) tài trợ, nhằm nâng cao chất lượng mức sống và khuyến khích trách nhiệm bảo vệ Vườn QG cho nhân dân 7 xã sống trong vùng đệm khu rừng ngập nước độc đoa và còn rất hiếm này.
            Dự án còn thúc đẩy việc triển khai các hoạt động nghiên cứu khoa học, thí điểm phương án cộng đồng cùng tham gia quản lý và sử dụng tài nguyên hợp lý để tài nguyên có thể tái tạo, tái sinh và huy động sự tham gia của cộng đồng trong việc kiểm soát cây mai dương - một loài cây nguy hiểm đang xâm lấn VQG Tràm Chim. Đây là tiến trình từng xã hội hóa công tác quản lý và sử dụng nguồn tài nguyên thiên nhiên bên trong VQG một cách bền vững, góp phần hạn chế thấp nhất nạn cháy rừng xảy ra vào mùa khô.
          Ngoài loài chim quý hiếm nhất là sếu đầu đỏ, VQG Tràm Chim, nơi đạt được 7/9 tiêu chuẩn của Công ước quốc tế Ramsar về đất ngập nước, hiện nay đang được phục hồi nên đã thu hút hơn 250 loài chim nước, hơn 100 loài cá nước ngọt, 190 loài thực vật bậc cao cùng nhiều loài lưỡng cư, bò sát và các phiêu sinh vật khác… Trong đó, có 32 loài chim quý hiếm của thế giới như: Ô tác, cò thìa, cò quắm, công đất, già đãi, giang sen, diệc, trích, sâm cầm… Nhưng thường là hàng năm, cứ vào tháng Giêng, chúng tôi thường lên Tràm Chim để được ngắm nhìn những đàn sếu bay về.
          Biết bao niềm vui của du khách và người dân nơi đây cứ dạt dào như nghe được khúc nhạc thiên đình. Tiếng sóng vỗ khoan nhặt một vùng dọc ngang kênh rạch hòa quyện với gió đồng hào phóng. Đàn sếu bay về, mùa sếu bay về. Nghe tiếng hạc từ trời cao vọng xuống thật là diệu kỳ. Ai đến đây nghe âm thanh tuyệt vời ấy cũng hướng ánh mắt lên bầu trời  bao la, đón chờ đàn sếu đáp cánh xuống Tràm Chim.
           Muốn giữ đàn sếu hàng năm bay về, phải giữ được môi trường sinh thái vùng đất ngập nước, giữ gìn và phát triển thêm những cánh đồng cỏ năn kim, đồng cỏ bàng quý hiếm. Nhưng đã nhiều nam qua, đây đó thấy người ta vì lợi ích cuộc sống trước mắt đã phá rừng, phá những cánh đồng cỏ năn kim, cỏ bàng để nuôi trồng thủy sản, trồng lúa. Thật là đáng tiếc và lo ngại biết bao. Cuộc sống của con người đâu chỉ cần có ăn và có tiền, “trong như tiếng hạc bay qua”, cần lắm chứ, nếu để nét đẹp và thơ mộng của thiên nhiên đó bị mất đi, dù muốn mà có nhiều tiền cũng đâu có mua được? Đừng để rơi vào hoàn cảnh loài hạc quý hiếm không xuất hiện trên bầu trời quê hương, vắng bóng trên những cánh đồng bát ngát. Lo thay, với cái đà con người không ngừng tấn công môi trường, môi sinh như thế này, đến một lúc nào đó, sếu đầu đỏ, đàn thiên nga quý hiếm chỉ còn là những dòng chữ vô hồn nằm trên sách đỏ cùng những bức ảnh mà nếu như con người có muốn, kêu trời cũng không đem lại gì.
          Kìa, lại thêm một đàn sếu bay về. Một kiệt tác của thiên nhiên rất sóng động. Đàn sếu bay hiên ngang dưới trời mây yên bình, lộng gió, trông thật ngạo nghễ. Chúng bay có hàng lối, tuần tự con trước con sau như hàng quân, kết thành hình chữ V rất đẹp, làm xao động gió bưng biền. Vui thay, sếu vẫn gọi đàn bay về với vùng quê trù phú, có nét riêng độc đáo này trong nắng xuân ấm áp.
   BVB
Người post: TQS
     Thân gửi ĐTD!
     Tối hôm qua ĐTD hứa với mình là sẽ viết một bài đăng trên blog SKS. Nhưng chờ mãi không thấy. Rất mong ĐTD và những bạn khác có bài viết mới và thường xuyên viếng thăm Ngôi nhà chung để Ngôi nhà có sinh khí mới.
     Chúc sức khỏe đến mọi người- mọi nhà (TQS)

1 tháng 3, 2013

NGÀY VỀ



Xin giã biệt phiến rừng cao lau lách
Những đêm trường nghe gió hú lê thê
Phú Thọ ơi xin vẫy chào đất tổ
Chiều Hà thành nhớ mãi những ven đê
Hồn thiên cổ sầu tư trên tháp đổ
Khóc mãi người sau lỗi hẹn thề
Người mở nước buổi đầu trên suối nhớ
Như dòng sông khởi sự tự nguồn thương
Tạm biệt Đông Đô – Thăng Long – Hà Nội
Bàn tay em mở lối những cung đường
Những chiếc cầu khởi sự tự dòng sông
Như cánh tay hôm nào bị đứt
Được nối liền như có phép thần thông
Tạm biệt sông Gianh tạ từ Bến Hải
Tôi trở về dòng sông nhỏ quê hương
Giang Khê đó đã đi vào dĩ vãng
Có thể nào em biết chuyện ngày xưa
Mỗi sáng thu về khi đến lớp
Cô giáo trẻ có làm em choáng ngợp
Chuyện Ala đin với chiếc đèn thần
Chuyện người xưa đến nơi nầy mở đất
Để khai sinh những đồng bãi núi đồi
Tên làng quê đã bao lần thay đổi
Vẫn còn nguyên vẹn dáng cha ông
Vẫn sừng sững ảnh hình Long Phụng
Vẫn sáng ngời dáng đứng giữa trời trong
Và biển biếc như tình yêu dậy sóng
Núi Bạc Đầu trông ngóng mãi người đi
Và dòng sông con thuyền cô lái trẻ
Vẫn dịu dàng đưa khách mỗi hừng đông
Chợ búa sáng ngày thường họp sớm
Và hàng cỏ bờ cây xanh gió lộng
Tóc em bay hoa phượng đỏ sân trường
Mái chùa xưa thảm cỏ đượm chiều sương
Tiếng sư cô vang vọng giữa đêm trường
Ai bảo trăng già với núi non
Long Phụng vẫn nghìn năm trẻ mãi
Dẫu bàn chân Cao Biền còn ám ảnh
Long Phụng vẫn bay lên bát ngát mối tình đầu
 Huyên

28 tháng 2, 2013

GiÁ

Cho đến bây giờ tôi cũng chẳng biết "giá" là gì. Vì tôi chẳng có gì để mua để bán.
Tôi đã từng học Kinh tế -Chính trị, cho đến bây giờ cũng chẳng biết nó là gì. Tôi đi chạy xe, ai trả bao nhiêu cũng mừng cũng vui. Nhất là chở mấy thằng Tây bao giờ nó trả cũng nhiều hơn (nhiều theo ngày công của nước nó). Có những ngày không được một xu nào, có những lúc bị lừa .
Buồn. Rượu. Thơ.
Lác đác hoa rơi rụng dọc đường
Người đi nhặt lấy nghĩ mà thương
Đã từng lẩn quẩn đường khoa mục
Giờ nhặt hoa rơi giữa phố phường  (Hoa)
Đã tham gia vào cuộc chơi cơm áo gạo tiền mà không biết gì cả. Ngu!
Bây giờ mệt mỏi lắm rồi.
Mai về quê mẹ bồi hồi biết bao!
                                       (Huyên )

27 tháng 2, 2013

NGÀY VỀ CỐ QUẬN


     Hẹn với trời cao, đất rộng ra giêng con sẽ về. Hôm ni là 18 tháng giêng âm lịch. Mọi bước chuẩn bị cơ bản đã xong. Bi giờ sắp lên đường.
    Đã già rồi mà như trẻ con vậy. Bồn chồn, sung sướng... Quê hương ơi nao nức bước chân về. Biển vẫn ngày đêm ca hát níu gọi người đi, réo kẻ về! Ra đi đôi bàn tay trắng giờ trở về vẫn trắng đôi tay. May ra trời còn cho ta một nhóm bạn bè thân, quý hơn mọi thứ trên đời. Nếu không có bạn ta biết về đâu hỡi LT thân yêu, hỡi bạn bè thân yêu của tôi.
     Còn có chị trên quê hương, còn có chị ở nhà. Còn mồ mả tổ tiên. Chị ngày đêm hương khói. Biết ơn chị thật nhiều. Một người phụ nữ quá nhiều lận đận. Bây giờ vò võ một mình trên quê hương. Ngày mai em trở về vẫn còn có chị. Việc đầu tiên là thắp hương lên bàn thờ Ông Bà và những người thân không còn nữa. Sau đó là đi tắm. Ôi giếng nước nhà mình sao mát lạ. Sau đó ngồi trước cửa phả khói lên trời…
     “Ta phả khói lên chín tầng mây bạc
     Thành phượng bay rồng múa ở trên không"
                                                     (Khói )
     Ngày sau đi viếng mộ tiền nhân.
     Điện cho bạn bè, thăm bà con cô chú… Ôi nhiều nhiều không nói hết…
     Giờ chuẩn bị về thôi. Sau chuyến đi sẽ về viết tiếp.
                                                                Huyên

26 tháng 2, 2013

52.690

     Đây là con số khá ấn tượng của blogger mới xuất hiện11 tháng. Bài vở mang đậm hương vị cây nhà lá vườn, có gì "mời" nấy, không nệ khen chê, đôi lúc để "nguyên quả" chưa kịp gọt dũa, bày biện cho thêm phần khéo léo, nhưng người nhà thưởng thức vẫn thấy ngon ngọt, bổ dưỡng hơn mọi thứ quả khác, bởi đó là quả của vườn nhà lớp Sử k6. Một thứ quả ngào ngạt hương vị của tình bạn bè mến thương. Blog tuy còn đơn điệu, nhìn vào xoay đi xoay lại là thơ, ký ức, truyện ngắn, truyện cười, ảnh. Đúng nghĩa một blogger không chuyên. Với con số 52.690 lượt người xem mà lớp Sử k6 chỉ 25 thành viên làm phép tính nhẩm cũng thấy "tứ hải giai huynh đệ" có ghé thăm, hoặc là thành viên Sử k6 mời bạn bè, người thân, con cái "nếm" cây nhà lá vườn của lớp mình, hoặc khách qua đường lạc lối "nếm" thử một lần, hai lần... thấy "được" chưa dám nói "ngon" rồi quen mùi "nếm" mãi (xin lỗi đang viết vợ nhờ công chuyện, sẽ viết tiếp) NB

22 tháng 2, 2013

CHÀO NĂM MỚI!

   Đã lâu rồi O mới có mặt tại ngôi nhà của chúng mình. Nhớ các bạn nhiều. Năm mới chúc các bạn cùng gia đình luôn vui khỏe - hạnh phúc và thành đạt.
   Hôm qua O đã về nhà nhưng chỉ thăm các bạn, thật nhiều cảm xúc nhưng không biết viết thành lời.
   Đọc tâm sự của các bạn nhất là của TTT, làm O lại thấy buồn khi trước Tết gần chục ngày đơn vị O có một anh đã bị đột quỵ mất đột ngột khi đang truy bắt đối tượng giết người (mà kẻ giết người đó lại là cháu giết bà ngoại ruột của mình). Sự ra đi của anh ấy làm bọn mình buồn rất lâu, đến hôm nay O vẫn còn cảm thấy buồn.
   Thôi, đầu năm O không nói chuyện buồn phải không các bạn? Năm nay O được mục kỉnh đón tiếp vợ chồng VNĐ (mồng 6 Tết) nhưng chỉ được gặp nhau đi ăn sáng xong là O phải về quê tận Phù Mỹ để cúng giỗ hiệp đến chiều mới về mệt quá không gặp lại được vợ chồng Đ nên cảm thấy áy náy vô cùng. Mồng 3 Tết ra thăm xuân nhà sui gia "tương lai" có tranh thủ đến thăm căn biệt thự của vợ chồng VĐT. Lớp mình đã thấy sắc xuân của ngôi nhà T rối đó, đảm bảo với các bạn là cả lớp mình ở không hết chỗ. Tết thấy các bạn đi đây, đi đó thật vui, còn O hứa kiếp sau không làm dâu trưởng nữa, suốt mất ngày Tết lo hương khói cho ông bà không dám đi đâu hết. hậu quả của 9 ngày Tết O lên 02kg, đang thực hiện giảm eo và đã giảm được 01kg, thấy T nhà ta vô tư quá, hơi béo đó nghe T, phải giảm đi một chút cho có dáng nghe!
    Ba cô gái của lớp mình sắp lên chức bà nhưng O thấy HN vẫn hồn nhiên, còn cô chị cả TTT vẫn sâu sắc như ngày nào. Chỉ có mấy anh chàng lớp mình thì con tươi trẻ lắm, nhất là ông lớp trưởng TQS hình như đang ở tuổi hồi xuân hay sao mà thấy hăng quá nghe. Từ đầu năm đến giờ ông đi Đông, đi Tây... mà vẫn còn đòi đi....
    Đầu năm O dông dài với các bạn ít lời, chút các bạn luôn vui - khỏe. Tạm biệt! KO.

21 tháng 2, 2013

Kí ức ngủ quên

( Có bài hát Kí ức ngủ quên của Tiên Cookie thấy lời hay hay. Mình chép tặng các bạn. Hình như tác giả còn rất trẻ, chỉ mới sv năm nhất )

Nhận ra anh trong mơ, trong bộn bề nỗi nhớ
Cho dù em đã cố giấu lòng mình
Gió bất chợt tràn về se buốt
Len vào sâu kí ức ngủ quên.
Kỉ niệm xưa dâng lên, cay nồng nơi khóe mắt
Có thể nào em đã mất anh thật rồi?
Vòng tay nào ghì chặt say đắm
Ánh mắt nào trọn vẹn gương mặt em
Bao âu yếm anh trao khi hôn lên mắt em
Em ước giọt trên mi không là nước mắt.
Còn ai nhớ ai mong ai mơ chung một giấc mơ?
Một nửa em với đêm mà thôi...
Em đã hứa nước mắt không rơi trong giấc mơ
Em sẽ tìm bình yên trong màu mắt khác
Và câu " Giá như..." em sẽ thôi nhắc khi đêm về...
Ngừng yêu anh- nỗi đau của em.
   ( Người post: TQS)

20 tháng 2, 2013


CẢM ƠN NGƯỜI THĂM TẾT
Các bạn SKS thân mến ơi! Dịp Tết vừa qua, mình vô cùng bận rộn việc chung của thành phố nên không thể ngồi yên để trao đổi thông tin cùng các bạn được. Rất mong các bạn thông cảm nhé! Mấy hôm nay, tranh thủ thời gian đọc tất cả những gì các bạn viết, mình rất vui vì tình đồng môn dễ thương và sâu sắc của lớp mình, đồng thời cảm thấy mình có lỗi vì vắng mặt trong ngôi nhà chung lâu quá! Mình sẽ lưu tâm điều này và sẽ bù đắp khi có thể, các bạn nhé!
Niềm vui bất ngờ đối với mình là vào tối mồng 4 tết, khi cùng mấy anh Thành ủy Hội An đang thăm tết một số vị tại Đà Nẵng, mình nhận được cuộc điện thoại của một thằng bạn quý SKS đưa vợ đi du xuân Đà Nẵng và sẽ ghé Hội An. Mình đề nghị đoàn sớm quay về để đón bạn quý và khoảng hơn nửa giờ sau, mình đã đưa được cặp uyên ương này (cùng 1 cặp và 1 bạn nữ nữa) về nhà.
Do bạn phải quay ra ĐN nên bọn mình chỉ lai rai vài ly rượu mạnh và huyên thuyên vài câu chuyện tết rồi chia tay, chưa nhậu cho ra nhậu sau nửa năm gặp lại.
Xin cảm ơn vợ chồng bạn đã tranh thủ đến thăm và mong các bạn khác khi có dịp hãy đến với vợ chồng mình nhé!
Chúc đại gia đình SKS cùng vợ chồng, con cháu trọn năm khỏe mạnh, hạnh phúc, thành công!
(Vợ chồng “thằng bạn quý” đó là ai, các bạn nhìn hình sẽ rõ) (TA)





19 tháng 2, 2013

Thăm cụ Huỳnh Thúc Kháng

Sau những bận rộn tiễn năm cũ rồi đón năm mới, hôm nay mùng mười tháng giêng năm Quý Tỵ, mình tự thưởng cho mình chuyến đi Tiên Phước, về thăm quê cụ Huỳnh Thúc Kháng. 

Cổng vào nhà lưu niệm
Toàn cảnh ngôi nhà giữa trưa vắng lặng
Có những dòng như thế 

vc mình  thắp cho cụ  nén nhang
Và mỗi lần như thế, mình cứ muốn ngồi lại thêm tí nữa.
T

LỖI HẸN

                             ( Gởi TQS - Lớp trưởng thân yêu )
                             Mình lỗi hẹn hơn một lần với bạn
                             Biết nói gì - câu xin lỗi từ tâm
                             Bao nghĩa tình theo mãi tháng năm
                             Dòng kỷ niệm vuông tròn ký ức
                             Nhớ bạn hiền đêm giao thừa thao thức
                             Phải chi gần đĩa bánh mức đầy thêm
                             Phải chi gần chung ly rượu thâu đêm
                             Cho xuân đến xoay vòng theo men ấm
                             Nhớ xưa huế mưa xuân về rét đậm
                             Mảnh chăn sờn hai đứa kéo đắp chung
                             Điếu thuốc lá xé đôi cho đỡ ấm
                             Mẹ cho quà chia bạn nữa bánh chưng
                             Tình bằng hữu có xa xôi ngàn dặm
                             Dẫu xuân này mình không được về thăm
                             Bạn thấu hiểu cho lòng người xa xứ
                             Mắt hướng về phương ấy nhớ đăm đăm
                                                                         Tháng giêng Qúy Tỵ 2013
                                                                                       NB

17 tháng 2, 2013

TÌM


Tìm gì nữa đây khi hoàng hôn buông xuống
Ta loay hoay nơi cuối nẽo đường cùng
Lòng bỗng thương một góc trời oan uổng
Bấu tay vào bỗng gặp hư không
Ta mộng du giữa sắc đỏ màu hồng
Giữa trai xinh gái đẹp
Giữa bến đục dòng trong
Ta thành chú còng con trên bãi vắng
Đào hang sâu cố thủ với riêng mình
Và như người mắc nạn
Ta liên hồi gõ trống
Ta trừng mắt nhìn vào vô vọng
Thấy Đường Tăng đi Tây trúc chưa về
Ta cúi lạy Đức cha xin đừng rao giảng nữa
Dù Người có nhân danh cả bầu trời quang đãng
Nơi ngự trị thiêng liêng của Thượng Đế chí thành
Cũng không thể cứu những buổi chiều dâu bể?
Về thôi em!
Tự lòng ta cứu rỗi
Tự lòng ta niệm lấy Thi kinh
Ẩn trong vô thức mùi trinh bạch
Sẽ tỏa hương bay khắp cõi trần
Và thịt da bỗng biến thành ngà ngọc
Ta lại nằm ôm ấp mộng thanh tân

15 tháng 2, 2013

TẢN MẠN CHIỀU ...

      Rồi, mấy ngày Tết cũng qua mau. Như cánh mai  trước gió. Sáng nở, chiều rải vàng dưới cội. Thời gian cứ lướt qua, cứ chập chờn, cứ buâng khuâng làm sao ấy. Nhất là đối với những người chưa già lắm nhưng chẳng còn trẻ triếc gì nữa. Ừa, đã trên 50 tuổi hết cả rồi. Mỗi bạn từ thâm tâm, chẳng ai cho mình là khôn ngoan hết thảy. Nhưng, cũng nghĩ rằng mình cũng không còn quá khờ khạo nữa, như thuở nào. Cái thuở nghe ai nói gì cũng tin, thậm chí cả tin. Cái thuở nhìn cuộc đời sao mà đẹp quá, hồng quá, đến nỗi giật mình thấy nhạt đến phát chán cho cái màu hồng ấy. Ngay cả chuyện riêng tư cũng không thể tránh. Từ những câu thơ "ướt hơn cả chiều mưa" thuở đầu găp gỡ dành tặng cho nàng, để rồi, sau đó, sống chung, ta đóng kịch với nhau, có lúc  quên mẹ nó rằng, ngày nào đó, ta đã gửi cho người bạn đời biết bao những lời vút cao như chiếc SU 27 mình thấy bay trong diễn tập. Cuộc sống, quả thật, không đơn sắc, chẳng đơn hình. Một "tập hợp" nho nhỏ như SK6, sau bao nhiêu năm hội ngộ cũng thấy thật là đa dạng, phong phú, cũng đầy "góc cạnh" thật đáng yêu, đáng nhớ. Cùng một lò ra, vậy mà, cuộc đời xô giạt chúng ta về nhiều phía, nổi chìm chẳng ai giống ai. Thì thôi, cuộc sống vốn vậy mà. Thật chán ngắt, nếu gặp nhau, mà ai ai cũng nói một giọng na ná, cùng khoái một cái gì đó y chang (trừ cái đó)... Trước thế sự, mình cũng bừng bừng khí thế như anh chàng S, nhưng cũng khoái cái trầm tĩnh của chàng D, và cũng rất thông cảm những vũng nước lặng... đáng sợ của nhiều chàng khác. Vì tuy không nói ra nhưng rất đồng cảm. Ít nhiều gì thế hệ chúng ta cũng bị chất lên vai những thứ mà ta không muốn vác chút nào, tròng lên cổ ta những thứ "trời ơi" mà có muốn không dễ gì tháo vứt một cách mau lẹ. Nhưng, lại nhưng, trên 50 cả rồi, như buổi chiều nay, mình dõi theo những cánh mai vàng lả tả rơi theo từng cơn gió đông mới thấy kiếp hoa sao mà ngắn ngủi. Ừ, ngắn ngủi thật. Những cánh hoa rơi rơi kia, có biết rằng mình đã ươm vàng cả mùa xuân trong lòng người,gieo trong họ niềm vui sống, một tình yêu thương với cõi đời này. Có lẽ, điều đó là lớn hơn mọi thứ trên đời, là thứ mà để ta cần ngẫm nghĩ cho những tháng ngày còn lại trên cõi nhân gian...               VĐT                                                                    

Hoa vàng mấy độ...

Cuối năm, cây mai nhà mình căng đầy búp...

25 tháng Chạp,bông hoa đầu hé nở, báo hiệu Tết đến rồi đó... 

 những ngày sau ,hoa lác đác nở


 ngày 27 tháng Chạp,hoa nở rộ thêm...


 rồi 28 tháng Chạp...


 góp chút xuân cùng đất trời sang xuân...

 ngắm hoa, chợt nhớ Mai vàng mấy độ

 và xin gửi đến các bạn...


VĐT

12 tháng 2, 2013

      TQS chào các bạn!
     Bây giờ là 16h ngày mùng 3 Tết. Vừa đi chúc Tết bà con láng giềng về. Cũng hơi xỉn xỉn. Vào thăm Ngôi nhà chung thấy NHL, TTT, ĐTD, TTM, ĐVH, LH... chúc Tết thấy rất vui. Hy vọng năm mới Ngôi nhà chung của chúng ta sẽ gặp nhiều may mắn và có nhiều niềm vui mới.
      Mình vội post lên một số hình để chia sẻ niềm vui Tết cùng các bạn.

 TQS thắp nhang cho ông bà cha mẹ 
TQS thắp nhang cho ông bà cha mẹ 
  vc TQS về mừng tuổi ông bà ngoại. Ngồi bên cạnh là vc anh ( con cậu ruột của TQS) 
 Cái hồ nước tự nhiên gần núi Hàm Rồng- nơi ông bà, cha mẹ của mình an giấc nghìn thu. 
 Gia đình của mình bên cây mai vàng đón Tết. 
  Xe mình mượn để chạy 3 ngày Tết...