CHUYỆN DÂN GIAN
Vũ Cao
Giữa trưa trời đổ mưa rào
Không quen bỗng gặp cùng vào trú mưa
Bập bùng gió đập phên thưa
Mái nghiêng lại dột không chừa áo em
Nhẹ nhàng tôi nép sang bên
Nhường nơi khuất gió cuối thềm cho nhau
Em cười : mưa vậy mà lâu
Anh xem, lại một chuyến tàu nữa qua!
Nhưng rồi mây tản đi xa
Và mưa bỗng tạnh nắng nhòa bóng cây
Tôi chìa tay để bắt tay
Hỏi thăm nơi ở mai nầy lại chơi
Thế rồi người ấy yêu tôi
Tôi yêu người ấy thành đôi vợ chồng
Cái duyên nghĩ cũng lạ lùng
Trú mưa một lát, cảm thông một đời
Đến nay người ấy vẫn cười :
-Giá như buổi ấy ông trời đừng mưa !
-------------------
-------------------
Cảm ơn người phụ trách blog đã chỉnh sữa bài thơ lục bát rất ngay ngắn và đẹp. (TQS)
Trả lờiXóa